Nhớ lại, từ hội quán thứ nhất ra đời cho đến cái thứ 10, rồi thứ 20, thậm chí là 30… vẫn có nhiều “bàn ra, tán vào”. Nguyên tắc “tự nguyện” thì dễ hiểu rồi, là không bị ai ép buộc, không ai áp đặt. Nhưng còn “tự lực” là sao vì người dân, nhất là nông dân, những người luôn bị “được mùa, mất giá” với bao khó khăn thì có “lực” đâu mà “tự”? Rồi “tự quản” là sao, tất cả đều là dân như nhau thì ai “quản” ai bây giờ, quản lý bao đời là chuyện của chính quyền mà? Háo hức cũng có, chập chờn cũng có; nhập cuộc tích cực cũng có mà đứng ngoài do dự cũng có; vui mừng cũng có mà băn khoăn cũng có. Nào là ai ở không đâu mà “ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng”. Nào là lại họp lại hành, coi chừng bệnh phong trào, bệnh thành tích…

Hội quán có giống câu lạc bộ khuyến nông không? Khác gì hội nông dân? Khác HTX chỗ nào? Bao nhiêu câu hỏi không dễ một lần trả lời đầy đủ, chính xác. Chỉ có những người dân nhận ra và trả lời thông qua thời gian suy tư, ngẫm nghĩ về “cái được” và “cái mất”, cái trước mắt và cái lâu dài, cái nhất thời và cái bền vững. Cái gì của người dân hãy để chính người dân lên tiếng. Tất nhiên, “đứng đằng sau, đứng bên cạnh” người dân là một hệ thống chính trị luôn lấy người dân làm đối tượng phục vụ. Nhưng “đứng đằng sau, đứng bên cạnh” khác với “đứng từ bên trên”.

Cái mới ra đời thường trầy trật chứ không bao giờ là thuận buồm xuôi gió cả! Vì cái mới đâu bỗng chốc là đầy đủ, là hoàn hảo, lại thường xuất hiện đơn độc. Rồi dần về sau, cái mới được uốn nắn dần, chỉnh sửa dần để ngày càng hoàn thiện, thay thế cho cái cũ, trở thành cái chung, cái phổ biến. Như vậy, “sự chuyển hóa từ cái đơn nhất thành cái chung là biểu hiện của quá trình cái mới ra đời thay thế cái cũ”.

Cái không gian cộng đồng dung dị, linh hoạt, nhẹ nhàng mang tên hội quán là những vòng tròn kích hoạt sự năng động của người dân, tạo ra những mối quan hệ nối kết những nhóm xã hội để “không để ai đứng bên lề hay bị bỏ lại phía sau trên con đường phát triển”. Từ những mái nhà hội quán đó, câu chuyện “nông dân tử tế”, “nông dân chuyên nghiệp”, “nông dân thông minh” ra đời. Từ trước đến giờ, đánh giá nông dân giỏi thường dựa trên các tiêu chí về năng suất, thu nhập. Bây giờ, nông dân giỏi phải là “nông dân tử tế”, biết “sống tử tế, làm ăn tử tế”. Bây giờ, nông dân tiên tiến phải là nông dân chuyên nghiệp, biết tạo ra nhiều sản phẩm có giá trị gia tăng cao hơn thay vì chỉ bán thô; biết dựa vào cộng đồng, chia sẻ cho cộng đồng, biết sử dụng công nghệ thông tin để làm giàu trí tuệ, nâng cao chất lượng sống…

Cái không gian hội quán thứ 90 thật xanh mát, mát từ tán xoài, mát từ làn gió trong lành, mát từ nhiều hội quán tụ hội về đây để chúc mừng những thành viên mới. Không gian hội quán đó còn là điểm du lịch nông nghiệp với nhiều hoạt động để tự hào giới thiệu trái xoài tử tế được chăm sóc bởi người nông dân tử tế như thế nào.

Chào hội quán thứ 90 mang tên “Nhân Tân Hội quán”. “Nhân Tân Hội quán hướng đến cái mới, tìm vui từ cái mới và chắc chắn cùng nhau thành công nhờ vào những điều mới mẻ đó.