Chiếc container không biết là dừng hay đỗ trên cao tốc khiến tôi “chết não” trong giây lát ở tốc độ cao.

Cuối tuần rồi khi lái xe từ Sài Gòn ra Vũng Tàu, tôi lại gặp một chuyện bực mình, không thể không kể ra đây. Cụ thể, khi xe tôi vừa rẽ vào đường cao tốc ở khu vực quận 2, TP HCM khoảng 3 km, đang “bám đuôi” một xe SUV màu đen phía trước với vận tốc xấp xỉ 80 km/h ở làn (ngoài cùng, dĩ nhiên) bên trái, thì chiếc SUV đột ngột đổi sang làn phải, bỏ lại tôi trong tình thế khẩn cấp.

Ở phía trước, cách xe tôi chừng 20 m là một chiếc xe container không tải đang bất động (đỗ hay dừng tôi không biết nữa). Phản xạ nhanh, “chiếc máy tính” cũ mèm trong hộp sọ của tôi bèn giải gấp hai bài toán “rẽ sang làn phải theo xe trước” hay “đạp phanh gấp”. Liếc gương chiếu hậu, ở làn bên phải ngay sau xe tôi có một SUV đỏ đang lao tới rất sát với vận tốc “quan tài vàng” và gây chú ý bằng một hồi còi dài, cộng với đèn pha “đá” liên tục – Làn phải kẹt rồi.

Khẩn cấp, chiếc máy tính đời “tám hoánh” trong cái hộp sọ không còn tóc của tôi bèn cho ra đáp số – đạp phanh – nghe theo cảm tính… xe tôi dần chậm lại vừa đủ để chiếc SUV phía sau vọt qua bên phải, tôi cũng vừa kịp đánh lái sang làn bên phải trong giây cuối cùng, vừa vặn “viễn chi” được góc vuông bằng thép ở phần đuôi của cái sàn chứa container của chiếc xe dừng hoặc đỗ vô cùng nguy hiểm kia.

Thoát nạn, vậy là đôi tay của mình chưa nhanh được hơn bộ não, may thế chứ. Để kết thúc, bệnh dịch “dừng – đỗ” bất kể nơi đâu, đặc biệt là trên cao tốc, đầu cầu và đầu khúc đường cong của các bác tài xế xe tải nặng dài, xe chở container đang lây lan và đã đến hồi báo động tôi thiết nghĩ cần được xã hội “chăm sóc” tận tình và kịp thời để bảo đảm an toàn cho lưu thông đường bộ.

Độc giả Nguyễn Thanh Tuân