Tiếng vang - Ảnh 1.

Hai bàn tay vỗ không tiếng vang

bưng mặt khóc dưới trời giá lạnh

đêm nay rừng hoang

bầy thiên di bay trong thinh lặng

những lọn khói bay trên mái nhà

hãy khóc khi còn nước mắt

tay em lạnh mùa đông

tuyết rơi nhanh như con chữ xuống dòng

thư này không đến

cuộc chia ly dài thêm

quê nhà xa lắc

mười bảy tuổi bỏ làng lên phố

hai mươi tư bỏ nước ra đi

bầy thiên di

bầy thiên di

bay đi

trời xám.

**

xám như màu mắt của những người chết

thế giới mà nó chứa đựng

trống rỗng

và ta nhìn vào chúng với sự lúng túng

lời chia buồn vô nghĩa

cái ôm gượng gạo

không nhà thơ lớn nào sẽ nói thay ta

ta cũng không có quyền nói về cái chết

khi mặt đất mà ta đang đứng

hoa vẫn mọc dày.

**

trái đất đắng cay, nhân loại còn cơ cực

thằng bù nhìn phơi nắng cánh đồng hoang

niềm chân quê như giấc mộng đương tàn

quê nhà khó nhọc

những đứa trẻ đôi mắt nhìn hằn học

Bình Dương chỗ đó mẹ cha làm

một năm hai bận về quê

chưa kịp nhớ mặt nhau đã bắt xe đi vội

những người già mất đi tiếng nói

bao năm vỗ lên cái bóng mình trên vách

như lời an ủi không thành

hai bàn tay vỗ để nghe tiếng vang

cho đêm thôi đáng sợ

cho kẻ đi lạc biết hướng trở về

cho bầy thiên di

cho ta

cho nhau

giống như những người già

vỗ hai bàn tay

để biết nhau không cô độc.