Năm 2011, gia đình ông N.M.T nhờ luật sư L.A.T bào chữa trong vụ án “Làm giả con dấu tài liệu của cơ quan, tổ chức” và “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản”. Giá hợp đồng dịch vụ bào chữa là 100 triệu đồng.

Tuy nhiên, trong thời gian làm việc, ông L.A.T gợi ý có thể “chạy án” giúp ông N.M.T tại ngoại trong quá trình điều tra và lãnh án bằng với thời hạn tạm giam hoặc trắng án ở tòa. Tin lời, gia đình ông N.M.T chuyển cho ông L.A.T hơn 1,8 tỉ đồng. Đến tháng 9-2012, TAND TP HCM xử phạt ông N.M.T 11 năm tù nên gia đình ông N.M.T đã tố cáo ông L.A.T với công an.

Xử sơ thẩm lần đầu, TAND TP HCM kết luận hành vi của ông L.A.T phạm vào tội “Lừa đảo chiếm đoạt tài sản” và tuyên phạt 16 năm tù. Cho rằng bản thân bị oan, ông L.A.T kháng cáo. Tại tòa phúc thẩm, ông L.A.T khẳng định bản án sơ thẩm quy kết bị cáo chiếm đoạt hơn 1,8 tỉ đồng là không có cơ sở vì trong số tiền bị cáo nhận từ gia đình ông N.M.T có một khoản tiền nợ và đây là giao dịch dân sự. Tòa phúc thẩm mời bị hại cũng như người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan lên đối chất, thẩm vấn. Xét thấy lời khai bị cáo, bị hại và người liên quan có sự bất nhất, chứng cứ buộc tội bị cáo chưa vững, tòa phúc thẩm tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra, xét xử lại từ đầu.

Từ quá trình điều tra lại, cơ quan điều tra (CQĐT) tạm đình chỉ vụ án vì ông L.A.T phải chữa bệnh. Đến năm 2017, CQĐT phục hồi điều tra nhưng ông L.A.T vẫn không nhận tội, sau đó “biến mất” khỏi địa phương. CQĐT xác minh ông L.A.T đã xuất cảnh qua cửa khẩu Khánh Bình (tỉnh An Giang) nên phát lệnh truy nã.

Tại tòa sơ thẩm lần 2, luật sư bào chữa cho bị cáo L.A.T có mặt nên phiên xử vẫn được tiến hành do không ảnh hưởng đến quyền và lợi ích của bị cáo. Căn cứ chứng cứ, lời khai trong hồ sơ, HĐXX cho rằng đủ căn cứ kết luận cáo trạng truy tố đúng người, đúng tội. Đây là một trong số ít vụ án có hoàn cảnh xét xử hy hữu như vậy. 


Di Lâm